Trả giúp em tôi một bình minh
Sao em nỡ giết bình minh thơ mộng
Thuở chớm yêu bước nhẹ vào đời
Sao em bỏ nụ cười vào đêm tối
Lũ côn trùng đắc ý lúc mưa rơi ?
Dẫu thế nào cũng một lần biển động
Cánh hải âu phải có lúc trở về
Em trách gì nhân thế tiếng khen chê
Lời vô nghĩa khi ta hòa cõi mộng.
Em mang nắng ở bình minh lồng lộng
Khỏa yêu thương lấp lánh dấu địa đàng
Đánh thức anh khi lạc lối hoang mang
Tìm về nẻo có tình yêu rất thật
Nhưng sao nay em lặng người chết gục
Ở hoang tàn nơi bãi vắng xa xưa
Còn đâu nữa giọng hát tợ như mưa
Rơi thánh thót vào hồn anh ngọt mật
Anh đã sống những tháng ngày tất bật
Mặc thế nhân đãi bôi lọ tiếng cười
Anh đã sống, đã trở lại làm người
Vì hôm đó, bình minh em tỏa sáng
Sao hôm nay em lạnh lùng chán ngán
Bỏ tiếng cười tận cung bậc xa xăm
Vì cớ gì em khóa những nốt trầm
Nhốt đời mình vào đêm dài tăm tối.
Anh ! Kẻ tội đồ em từng cứu rỗi
Chết nơi đây, ngay ở tại phút này
Đau đớn lắm khi nhìn em dứt day
Mà không thể... làm gì thay đổi...
Cô bé ơi, đừng trở nên cằn cỗi
Bởi u buồn đôi chút của thế gian
Em sinh ra để bay với mây ngàn
Đừng quỵ xuống như hoa tàn xác lá
Anh ngồi đây cầu cho thần biển cả
Đội sóng buồn mang trả đáy sâu
Gió ngoài xa sẽ mang lại phép mầu
Trả cho em bình minh cố hữu.
Triều Âm - 12/8/2011