Hiển thị các bài đăng có nhãn Họa thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Họa thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Tại xuân về ? Vì Tết đến ?



TẠI XUÂN VỀ…

Có phải xuân về nên bối rối không em
Nghe "Khúc ly hương" thấy lòng chếnh choáng
Có những điều ngỡ nhẹ như gió thoảng
Khi bất chợt tràn về lại nặng đến ngàn cân

Tự ngoảnh nhìn đếm dấu những bước chân
Có bước chân ưu tư, có bước chân thanh thản
Có cả những bước chân trong một chiều lơ đãng
Ta sân si nên lỡ mất bao điều...

Gió thổi qua lòng xao xác nhuốm cô liêu
Ngay cả nắng cũng vương màu tối
Tiếng lá khẽ rơi, tiếng chân đời bước vội
Em yêu ơi, năm tháng vốn vô tình !!!

Có phải tại xuân về nên em mới lặng thinh
Gom hết kỉ niệm cũ trả cho ngày đã cũ
Nhưng em ơi biết trả bao giờ cho đủ
Để được quên đi hết mọi chuyện từ đầu

Có phải tại xuân về nên mới nghĩ chuyện dài lâu
Muốn xếp ký ức, vẽ lại bức tranh màu hạnh phúc
Nghe khúc du ca thấy lòng thôi thúc
Buông bỏ cô đơn, thôi lang bạt với muôn chiều
Nguyen Doan
Columbia, 15/1/2014


(Bài họa nguyên vận tự cuối trong câu)

VÌ TẾT ĐẾN…

Tại tuyết giăng đầy se nỗi nhớ trong em
Nên “Tết…Tết…Tết..” chẳng men mà choáng ?
Ngỡ đã cố quên… buồn theo gió thoảng…
Nhưng ô kìa… trái tim mềm treo chỉ ngàn cân !

Tết đến rồi đi vương những dấu chân
Dấu buồn, dấu vui hay dấu phong rêu bình thản…
Những cái tết vòng xoay cứ ngỡ rằng lơ đãng
Sẽ quên mau như được mất bao điều.

Cơn gió chiều nay mang hương tết cô liêu
Rim nỗi nhớ chín trong ngày xuân tối
Tết tha hương có gì vui mà đến vội
Để mặc ai đau đáu một chữ… tình.

Ừ, thì vì tết đến nên lòng chẳng lặng thinh
Đời thay áo, người thay áo quên đi tình cũ
Hạnh phúc – cái chăn hẹp biết làm sao đủ ?
Cứ mãi giằng co lại hở gót, thừa đầu.

Ừ, thì vì tết đến nao lòng nghĩ chuyện dài lâu
Cứ vẽ đi em, vẽ đi những bức tranh hạnh phúc
Để trong em niềm tin còn thôi thúc
Chẳng như ta bơ vơ với lá đổ muôn chiều.
Smile
Đọc tiếp ...

Đông - Xuân




Chớm đông chưa ? 

Vâng, vừa nãy…
Khi ta xuống đường, tinh mơ phố
Nhận ra khăn áo 
Mỏng manh cài…

Chớm đông chưa ?

Vâng, hôm qua
Khi ta bước vào quán quen, người không có
Nhận ra ly tách
Chỏng trơ buồn…

Chớm đông chưa ?

Vâng, bây giờ
Khi ta lướt thướt trong mưa, đường rất vắng
Nhận ra lòng mình
Cũng ướt mưa…

Chớm đông chưa ?

Vâng, vừa nãy, hôm qua, bây giờ
Thời gian cứ như khúc phim, quay rất chậm
Ta nhận ra mình
Không diễn suông


LMT - (Lâm Minh Trang)





(Bài hoạ nguyên vận)

Xuân đến chưa ?

Kìa, lộc nẩy
Hoa lá xôn xao, rộn ràng phố
Đời vui thay áo
Cửa ai cài.

Xuân đến chưa ?

Kìa, đông qua
Người ngóng chờ xuân sao tìm xuân chẳng có
Sầu rơi tí tách
Ngẩn ngơ… buồn.

Xuân đến chưa ?

Kìa, bao giờ
Bắt gặp mùa xuân giữa bốn bề cô vắng
Gột rửa hồn mình
Trong trẻo mưa

Xuân đến chưa ?

Chẳng đợi mà sang tự bao giờ
Đỏm dáng xuân đến xuân đi, dù nhanh chậm
Ta vuột xuân mình
Trên tay suông.
Smile 
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Vu vơ... ngày mưa....



Vu vơ ngày mưa
Lê Uyển Văn
Nắng vẫn ngủ vùi từ cơn mưa đêm qua
Quên đánh thức tiếng chim trong vòm lá
Buổi sáng trùm chăn. Gió rơi buồn bã
Lạnh len về theo tin "Bão xa"...

Đâu khuấy mà sao nhớ cứ tan ra
Loang tím cả thềm ban mai đẫm nước
Giá ngược về mấy mươi năm trước
Xin nhặt tờ giấy thấm chặm niềm riêng

----

Vu vơ ngày mưa
(Họa nguyên ý thể lục bát)
Chăn mây ru nắng ngủ vùi
Chim quên thức giấc. Ngậm ngùi ngày rơi...
Mưa sầu tí tách chơi vơi
Gió gom hơi lạnh bão nơi đáy lòng.
T.H





Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Tháng sáu



THÁNG SÁU
Tặng Khánh Lam 
Gioheomay

Ngày khẽ nghiêng vào đêm
Em
Tóc rối
Lòng sóng xô cuồn cuộn đuổi xa bờ

Tháng sáu vội vàng 
Tháng sáu mưa !
Tháng sáu nhớ một nụ cười xa ngái
Ngọn nến thắp một cái nhìn ngần ngại
Tiếng dương cầm nhả khúc hát chơi vơi...

Người đã xa
Hồn chuông gió ngậm ngùi
Gởi tiếng khóc bên hiên nhà yên ắng
Gởi chút nhớ vào trời đêm yên lặng
Gởi chút tình... xa xôi

Về thôi em,
Quỳnh hoa đã nở rồi
Ngày tháng sáu bồi hồi hương tóc cũ
Ngàn ngọn nến lung linh kết nụ
Mừng chút tình trong trẻo. Mừng em.

Về thôi em,
hồn tháng sáu rất mềm
Bước rất nhẹ chào em ngày rất mới
Hãy non nớt như màu xanh rời rợi
Thả xuống ngàn chiếc lá chút thanh tân

Tháng sáu. Buồn ư ? Chỉ chút tần ngần.

-------------------------------

KỶ NIỆM THÁNG SÁU
(Bài họa nguyên vận)

Tiếng sóng vỗ trong đêm
Em
Bối rối
Biển nhớ xôn xao lạc lối bến bờ...

Kỷ niệm hanh vàng
Kỷ niệm mưa...
Kỷ niệm đong đưa cánh buồm xa ngái
Tháng sáu ơi, vội chi rồi ngần ngại
Hải đăng chao mình buốt giá chơi vơi...

Tưởng đã xa 
Một tháng sáu ngậm ngùi
Tưởng nỗi nhớ cuộn tròn trong yên ắng
Tưởng tình xưa khóc cười trong yên lặng
Kỷ niệm là... xa xôi !

Vẫn trong em,
dẫu gắng nhủ xa rồi
Những tháng sáu vòng xoay... ngày tháng cũ...
Kỷ niệm long lanh ngàn sao kết nụ
Hải đăng buồn đau đáu... Chờ em.

Vẫn trong em,
làn hơi ấm, môi mềm
Tháng sáu cũ níu thêm ngày tháng mới
Đêm. Biển nhớ chẳng trong xanh rời rợi
Xơ xác cánh buồm đợi chút thanh tân.

Kỷ niệm - muốn quên lại cứ... tần ngần !
T.H
(Smile - T 6/2013)
 


Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Say


Say                                                       

Chàng rủ ta say, ừ cùng say...
Say cho quên hết tháng với ngày
Chân quên lối cũ, người quên bóng
Quên cả niềm yêu trong chén cay

Chàng rủ ta say, say với say...
Thềm hoa quên hết gió cùng mây,
Quên lời ước hẹn đang còn nửa
Quên đông giá buồn trong đôi tay.

Uống hết tình xuân cho thật say...
Bao nhiêu rượu của thế gian này
Ta cùng chàng uống cho bằng hết,
Cho đời bỗng hóa vạn lần say...

Cạn hết rượu rồi sao chẳng say...
Lại nhớ tình xưa thắm môi này,
Lại nghe tim vỡ từ dạo ấy,
Nâng chén sầu sao nghe men cay...

Xuân Lynh - Tết 2012

Say
(Họa nguyên vận)

Sóng sánh men tình chuếnh choáng... Say !
Cho tim lỗi nhịp đã bao ngày
Tình xa, rượu cạn... còn soi bóng
Chới với say hoài với đắng cay !

Đã nhủ rằng thôi, sao cứ say ?
Cho lòng trở gió, mắt giăng mây
Cho đêm chợt úa vầng trăng nửa
Một đóa vô thường trôi qua tay !

Hỏi thế gian sao để khỏi say ?
Men kia chẳng ngấm trái tim này
Để ta rũ bỏ và quên hết,
Một lần gặp gỡ, một đời say !

Nhưng nếu tình đời thiếu đắm say
Vô vị choàng lên quả đất này
Có thèm day dứt men xuân ấy ?
Dẫu nhấp môi rồi lại bỗng... cay !

T.H





Đọc tiếp ...

Lưu ly


Hoa lưu ly

Lưu ly
Quấn quýt chân kẻ đi
Thẩn thờ tay người ở
Lưu ly hỡi lưu ly

Lưu ly
Quên nhớ mi là chi
Sao quay vòng vòng mãi
Lòng buông dạ vẫn trì

Lưu ly
Ngàn sầu theo chân đi
Vạn nhớ ngoảnh mặt lại
Vó câu tuổi xuân thì

Lưu ly
Này đóa tím li ti
Gợi nhớ, quên bàng bạc
Hồn đi lạc chiều ni.

Hung Ha - 12/2011


Hoa lưu ly
(Họa nguyên vận)

Lưu ly
Hoa níu lòng người đi
Buồn vương đôi mắt ở
Tím một trời chia ly...

Lưu ly
Ôi, luyến thương làm chi
mà màu hoa tím mãi
Nhớ ? Nhớ ? Quên ??? Lăng trì...

Lưu ly
Bao mùa hoa ra đi
mà người không trở lại
Tiếc chăng tuổi xuân thì ?

Lưu ly
Nhành hoa bé tí ti
Mênh mông đời bội bạc
Mặc bên nớ, bên ni.

T.H - 1/2012

Đọc tiếp ...

Trò chuyện đêm Giáng sinh


Trò chuyện đêm Giáng sinh

không thể bắt em quên
không thể buộc em nhớ
cuộc đời vẫn trôi thế...

em không phải quên
em cũng không còn sức để nhớ...

vậy mà hay em ạ
dòng sông chảy trong em không ngừng lại
em đang sống được quên...

giản dị em đang sống...

Nhật Trang  

(24/12/2011)


Bài họa nguyên vận:

có thể lòng buộc quên
có thể tim bắt nhớ
tình đời éo le thế...

em cố tìm quên
em gắng nhủ lòng không được nhớ...

nhưng chẳng hay em ạ
hồn trống rỗng chẳng còn gì đọng lại
để mà nhớ mà quên...

có phải là đang sống ?

 T.H 
 26/12/2011
*
Nếu hồn ta không buộc không ràng,
... như cánh hạc bay
về nơi ngút ngàn...

nếu hồn ta được quên,
... thoát như hạt sương mai
tan biến dưới ánh nắng vàng...

nếu như thế
em xin là cánh hạc
nếu như thế
em xin là sương mai...
Nhật Trang - 26/12

*
vì xác thân rắm rối tơ ràng,
... tình đã vụt bay
theo cánh gió ngàn...

vì chẳng thể tìm quên,
... hãy đón lấy ngày mai
long lanh những kỷ niệm vàng...

đời là thế
xin em đừng là hạc
tình là thế
xin em một ban mai...
T.H



Nếu...                                                                                      thì...

em là hạc nhẹ bay giữa trời                    anh sẽ là gió biếc lưng trời
để anh thấy khoảng mênh mông ấy    nâng cánh hạc cõi hoàng hoa ấy
em là sương mai trên lá cỏ                         anh sẽ là lộc non cây cỏ 
để tặng anh biển cả mênh mông...    đưa em về xuân thắm mênh mông... 
Nhật Trang                                                            T.H



Thay lời kết

Dẫu vẫn biết đời không là mộng
chuyện hợp tan vốn lẽ thường tình
tôi chỉ muốn em đừng tuyệt vọng
sau đêm dài có một bình minh

T.H


Đọc tiếp ...

Chấm... Hỏi ???


Chấm...

Tôi muốn câu hát hằng ngân nga mãi, bộ phim này
sẽ còn tập tiếp theo, người thở không ngừng, hoa
bìm bịp biếc hoài trên môi nắng, tu hú không bặt
tiếng trong vườn.

Phía chân trời không có chân trời, thu miệt mài
mùa lá nhỏ, đi hết kiếp này chưa hết dòng sông,
lòng vô tận không thấu đáy, chút tình chẳng bạc
như vôi, vĩnh viễn tôi và vĩnh viễn người.

Em không bao giờ biết siết nghẹt tôi bằng dấu hỏi
đau như cái ngoéo tay thề, "mãi mãi là bao lâu?",

Nghẹt câu rồi
ta đành phải chấm thôi
sao đôi lúc mực rơi
như đạn xé ?


Nguyễn Ngọc Tư
(Báo TT - Xuân 2011)



Hỏi ???

Con thắc mắc sao mặt trời đi vắng, cánh gió kia
mất hút tận chân trời, người biệt ly người, đất
âm âm oằn mình theo mưa nắng, bươm bướm ngừng bay
xác bên vườn ?

Sau ảo vọng còn chăng ảo vọng, xuân đẩy đưa
mầm tím lá, sống một đời liệu có cạn bến mê,
trời bao la có mắt thánh, bể nào gột sạch
miệng bia, mãi mãi mơ và mãi mãi người ?

Mẹ vẫn kiên nhẫn trả lời tôi bằng dấu than
chắc tựa cây đinh đóng cột, "chẳng gì là vĩnh viễn !"

Chân lý rồi
sao vẫn mãi chưa thôi
lắm lúc nước mắt rơi
như dấu chấm...
 


T.H
(Bài họa thơ "Chấm..." - NNT)

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Nói với em


 


Mơ một bình minh
(Bài họa nguyên vận 1)

Ai trả cho em một thời hoa mộng
Tim trong veo và mắt biếc nhìn đời...
Ai xua tan những màn đêm u tối
Dông bão cười ngạo nghễ mặc ngày rơi ?

Đã xa lắm... vào một chiều gió động
Chim thiên di gãy cánh không quay về !
Đã quen lắm những ô trọc chán chê
Làm sao giữ một đời thơ và mộng ?

Ngày không nắng... Đêm sao mờ, trăng lộng
Ôm vết thương em dệt cõi địa đàng
Dẫu vẫn biết rồi sóng sẽ cuốn mang
Lâu đài kia giữa vô vàn sự thật !

Bao lần gắng và bao lần ngã gục
Vẫn hoài mong chút nắng bến sông xưa
Gởi niềm đau theo tiếng khóc ngày mưa
Xây cõi nhớ khi trời nhòe màu mật

Và cứ thế bên dòng đời tất bật
Em khoác lên môi vung vãi nụ cười
Ngắm thế nhân sau khuôn mặt nạ người
Bao cốt quỷ lập lòe che ánh sáng...

Anh đừng hỏi vì sao em chán ngán
Chua chát cười ru một cõi xa xăm
Nụ cười đêm u uẩn cung bậc trầm
Là cũng đã... khan tiếng cười ngày tối...

Đừng ! Em không là thiên thần cứu rỗi
Để vì em mà vướng nợ tình này
Có gì đâu  để người phải dứt day
Lịm chết trước một môi cười chợt đổi ?

Con chim non giờ đã thành già cỗi
Thôi vẫy vùng di trú chốn dương gian
Thả ngày trôi, đêm mộng với gió ngàn
Bay lồng lộng giữa một trời hoa lá...

Một lần thôi, một lần cho tất cả
Chở yêu thương trở về chốn sông sâu
Cho đại dương lại xanh thẳm một màu
Dẫu gục chết khi bình minh hiện hữu.
T.H

 






 


Sẽ có một bình minh(Họa nguyên vận 2)

Khắc khoải trong đêm một bình minh mộng
Giấc mơ thiên di chới với giữa đời...
Ừ nhỉ, em làm gì xua bóng tối
Khi ngày chợt đêm, ngợp lối sầu rơi ?

Nhưng em ơi giữa cuộc đời biến động
Nắng sẽ lên, bình minh sẽ trở về
Gắng nữa đi em, mặc tiếng khen chê
Hãy cố giữ cho riêng mình chút mộng !

Hãy chắp cánh trong cõi mơ lồng lộng
Gom yêu thương thắp nắng chốn địa đàng
Để nhập nhòe trong bóng tối hỗn mang
Vẫn còn đó những nỗi lòng rất thật.

Hồn vẫn thẳng dẫu thân tàn muốn gục
Chân dõi về dẫu cỏ ngập đường xưa...
Hãy để sầu rơi rụng theo bão mưa
Và ươm nắng cho môi người dịu mật

Anh vẫn thấy dưới tro tàn sức bật
Ngọn lửa âm âm đang khẽ mỉm cười
Ngạo thế gian và soi rõ lòng người
Bao sắc thái chập chờn trong tối sáng...

Cười đi em nhưng xin đừng ngao ngán
Ném mơ vào nơi đáy huyệt xa xăm !
Đời vẫn tuôn với những vết lăn trầm
Nhưng không thể mãi một màu đen tối.

Vâng ! Nếu không tin vào mầm cứu rỗi
Thì xin em gắng giữ giấc mơ này
Dẫu ngày buồn, đêm mộng lại dứt day
Nhưng như thế, em là em chẳng đổi.

Em hãy nhìn những cội mai cằn cỗi
Một sớm trở mình trải lối dương gian
Đông qua đi cùng bão tố mưa ngàn
Là xuân đến tươi bình minh hoa lá.

Nước lênh đênh rồi cũng về biển cả
Xuân lại về sau giấc ngủ đông sâu
Hãy thắp mơ em ngọn nến nhiệm mầu
Và canh thức khi bình minh hiện hữu.

T.H


Đọc tiếp ...

Mơ một bình minh





Trả giúp em tôi một bình minh


Sao em nỡ giết bình minh thơ mộng
Thuở chớm yêu bước nhẹ vào đời
Sao em bỏ nụ cười vào đêm tối
Lũ côn trùng đắc ý lúc mưa rơi ?

Dẫu thế nào cũng một lần biển động
Cánh hải âu phải có lúc trở về
Em trách gì nhân thế tiếng khen chê
Lời vô nghĩa khi ta hòa cõi mộng.

Em mang nắng ở bình minh lồng lộng
Khỏa yêu thương lấp lánh dấu địa đàng
Đánh thức anh khi lạc lối hoang mang
Tìm về nẻo có tình yêu rất thật

Nhưng sao nay em lặng người chết gục
Ở hoang tàn nơi bãi vắng xa xưa
Còn đâu nữa giọng hát tợ như mưa
Rơi thánh thót vào hồn anh ngọt mật

Anh đã sống những tháng ngày tất bật
Mặc thế nhân đãi bôi lọ tiếng cười
Anh đã sống, đã trở lại làm người
Vì hôm đó, bình minh em tỏa sáng

Sao hôm nay em lạnh lùng chán ngán
Bỏ tiếng cười tận cung bậc xa xăm
Vì cớ gì em khóa những nốt trầm
Nhốt đời mình vào đêm dài tăm tối.

Anh ! Kẻ tội đồ em từng cứu rỗi
Chết nơi đây, ngay ở tại phút này
Đau đớn lắm khi nhìn em dứt day
Mà không thể... làm gì thay đổi...

Cô bé ơi, đừng trở nên cằn cỗi
Bởi u buồn đôi chút của thế gian
Em sinh ra để bay với mây ngàn
Đừng quỵ xuống như hoa tàn xác lá

Anh ngồi đây cầu cho thần biển cả
Đội sóng buồn mang trả đáy sâu
Gió ngoài xa sẽ mang lại phép mầu
Trả cho em bình minh cố hữu.

Triều Âm - 12/8/2011





 

Mơ một bình minh
 (Bài họa nguyên vận)

Ai trả cho em một thời hoa mộng
Tim trong veo và mắt biếc nhìn đời
Ai xua tan những màn đêm u tối
Dông bão cười ngạo nghễ mặc ngày rơi ?

Đã xa lắm... vào một chiều gió động
Chim thiên di gãy cánh không quay về !
Đã quen lắm những ô trọc chán chê
Làm sao giữ một đời thơ và mộng ?

Ngày không nắng... Đêm sao mờ, trăng lộng
Ôm vết thương em dệt cõi địa đàng
Dẫu vẫn biết rồi sóng sẽ cuốn mang
Lâu đài kia giữa vô vàn sự thật !

Bao lần gắng và bao lần ngã gục
Vẫn hoài mong chút nắng bến sông xưa
Gởi niềm đau theo tiếng khóc ngày mưa
Xây cõi nhớ khi trời nhòe màu mật.

Và cứ thế bên dòng đời tất bật
Em khoác lên môi vung vãi nụ cười
Ngắm thế nhân sau khuôn mặt nạ người
Bao cốt quỷ lập lòe che ánh sáng...

Anh đừng hỏi vì sao em chán ngán
Chua chát cười ru một cõi xa xăm
Nụ cười đêm u uẩn cung bậc trầm
Là cũng đã... khan tiếng cười ngày tối...

Đừng ! Em không là thiên thần cứu rỗi
Để vì em mà vướng nợ tình này.
Có gì đâu để người phải dứt day
Lịm chết trước một môi cười chợt đổi ?

Con chim non giờ đã thành già cỗi
Thôi vẫy vùng di trú chốn dương gian
Thả ngày trôi, đêm mộng với gió ngàn
Bay lồng lộng giữa một trời hoa lá...

Một lần thôi, một lần cho tất cả
Chở yêu thương trở về bến sông sâu
Cho đại dương lại xanh thẳm một mầu
Dẫu gục chết khi bình minh hiện hữu.


T.H
Đọc tiếp ...

Đóa hoa vô thường


 

Đóa hoa vô thường

Em chỉ là... em
. Lúc nửa đêm ?
Tháo bỏ xiêm y trút bên thềm
Chắp đôi cánh nhỏ bay theo gió
 
Vũ khúc nghê thường... Đêm lại đêm...

Đen trắng cuộn xoay... ngày xa khuất...
Ru đời theo nhịp bước đa đoan
mặc chân rướm máu bụi trần gian
mà vắt kiệt lòng mình đến thế ?

Có phải trót vương lời ước thệ
Đêm choàng đêm... em lại là mình
Gom dông bão, khóc cười nhân thế
vũ khúc nghê thường tựa trối trăn ?

Ngày chai cứng, đêm nhiều ta thán
Múa đi em cho trọn cuộc vui
Dẫu mai đây gục chết ngậm ngùi
không hối tiếc chôn vùi cảm xúc...

Múa đi em mặc đời dâng sóng
mặc mây ngàn, gió bấc về xuôi...
Cho hồn hoa từng đêm rũ áo
vũ khúc nghê thường lúc nửa đêm.

T.H
(Họa nguyên vận bài "Khuya" của Triều Âm)

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Chỉ là... thơ và thẩn...




Tình mất
- Huy Cận -
Ôi những kẻ chỉ chào nhau một bận
Chân xa mau, lòng chưa kịp giao thân
Trên đường tôi, nếu trở lại vài lần.
Thì ta đã yêu nhau rồi, hẳn chứ ?
......
Yêu biết mấy nếu có lần gặp lại !
Tôi vụng về, tôi ngơ ngác nên chi
Người bên tôi, mà tôi để người đi
Tôi làm nũng, quyết giữ lòng kiêu hãnh.

Người ở đó tôi làm như ghẻ lạnh
Người đi rồi thôi mong mỏi gì đâu !
Những bàn tay đáng lẽ phải giao nhau
Hờ hững thế, không chịu cầm lưu luyến.

Ôi những kẻ không cùng tôi hứa hẹn
Người không quen, nhưng tôi chắc sẽ yêu
Mặt vừa nhìn mà chân đã muốn theo
Tình mới chép một, hai giòng nhật kí

Tên viết tắt tin rằng lòng nhớ kỹ
Bạn một hôm đi đến rất tình cờ
Tình quên đi ở trong những lá thư
Viết không gởi, xếp nằm trong sách cũ

Ôi bao kẻ chỉ một lần gặp gỡ
Bởi vì sao lòng tôi rất thương đau
Khi nghĩ thầm: "nếu ta đã yêu nhau"
...



Nếu... thì...
(Họa nguyên vận)

Đời hối hả kẻ e dè, người bận
Nên ngập ngừng, dang dở mối tình thân
Nếu có duyên thì dẫu chỉ một lần
Người ta vẫn nhớ nhau hoài ấy chứ ?
......
Nếu có thể xoay thời gian trở lại
Thì người ơi đừng e ấp làm chi
Để tình vương trong ánh mắt người đi
Người câm nín hối tiếc vì kiêu hãnh

Chiều không gió mà sao tim trở lạnh
Vu vơ buồn không hiểu bởi vì đâu ?
Nếu sau này ta chẳng gặp lại nhau
Xin giữ nhé, phút ban đầu lưu luyến

Người lặng lẽ kẻ ngu ngơ chẳng hẹn
Nên nỗi lòng trăn trở: “Có là yêu ?”
Nếu là yêu đừng để gió cuốn theo
Rồi thả lạc ướt nhòe trang nhật ký !

Dấu yêu ấy người ơi xin giữ kỹ
Lỡ mai kia dẫu có gặp tình cờ
Gió vẫn ngỏ khúc hát thiên thư
Và lời yêu có bao giờ là cũ ?

Tơ có rối xin hãy mềm tay gỡ
Đừng để tình vụt mất cõi lòng đau
Nếu mai này ta có gặp lại nhau
Thì người ơi chớ để tình dang dở.


T.H
 
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Có không Sài Gòn mùa đông ?


Chuyện tình mùa đông

Sài Gòn mùa đông
mưa chiều giăng ngập lối
góc phố quen
không còn ai đứng đợi
muôn phiến sầu
lăn theo phố thành sông...

Cuộc tình ngày xưa
giờ quá mênh mông
một người đi
một người day dứt
riêng một góc trời
chợt tím nỗi hoài mong

Góc quán cuối đông
mình em bên chiếc ghế trống
Lặng ngắm cuộc tình
trôi qua ô cửa mùa đông

T.H
(T10/2006)

Đọc tiếp ...