Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

Happy New Year - 2013



Thân mến chúc các anh chị em và bạn bè Blogger một năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự hanh thông thuận lợi, an khang và thịnh vượng.




Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Trốn tìm


 

Trốn tìm
 
Nó lại háo hức trở về... Lạ lẫm nhìn những căn nhà hình hộp đua nhau vươn cao cười ngạo nghễ, ngôi giáo đường xum xoe khoe áo mới cùng dòng người xe cuồn cuộn tấp nập ven hồ, những tiếng nói không quen... Chợt thấy lòng se thắt lại: "Ôi, Đà Lạt của tôi đâu rồi !!?"
Thời gian... đổi thay...
Vẫn biết là như thế nhưng không hiểu sao nó cứ mãi tìm về.
Tìm về để rồi lại vội vã ra đi như kẻ nghiện trò chơi trốn tìm nghiệt ngã.
T.H

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Chuyện quê tôi


Quậy

         Ông hành nghề bảy đáp*, tính tình nóng nảy bộc trực nên làm mếch lòng không ít người, nhất là các vị chức sắc tại địa phương. Vừa rồi, sau vụ tham gia làm "dân oan" đội đơn ra  tới tận trung ương khiếu kiện đòi đất , ông bị cán bộ xã mời lên huấn thị, cảnh cáo răn đe: Nào là "tự diễn biến", "bị lợi dụng giật dây gây rối", "chống phá chủ trương đường lối", "phần tử quá khích", "phản động" v.v...
         Vợ sợ hãi nài nỉ, can gián: Ông bớt cái miệng đi để tránh mang vạ vào thân, còn kiếm cơm nuôi con sinh sống. Ông lầm lì ít nói từ đấy.
         Một chiều, ông uống đến say rồi mang hết mấy thứ giấy tờ "tổ quốc ghi công", "gia đình có công..." của cha ông ra đốt và khiêng nguyên rọ heo chuẩn bị ngã thịt ra để ở giữa sân. Và cứ thế vừa khóc ông vừa dùng gậy chọc, đánh liên hồi vào con vật đáng thương đang nằm trong rọ, miệng không ngừng gào thét:
- Quậy đi con... Tự do quậy đi con... Quậy nữa đi con...
Ông càng quật mạnh con vật càng đau đớn kêu rống lên inh ỏi.
         Dẫu đã quen tai nhưng tiếng gào của ông và những tiếng rống bi thương cuối cùng của con vật khi bị chọc tiết vẫn khiến cho người ta không khỏi giật mình kinh hãi. Lay động cả một vùng quê yên tĩnh.
T.H

 
*Bảy đáp: Từ địa phương ở tỉnh Quảng Nam, chỉ những người hành nghề thu mua heo mổ thịt tại gia.
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Quả đắng

                            

 Quả đắng

Bị mời đến trụ sở an ninh làm việc, vị đại tá về hưu cáu gắt:
- Các anh có nhầm không đấy ? Con tôi đang du học ở nước ngoài cơ mà.
Và ông chết lặng khi nhìn thấy hình ảnh con mình cùng những tang vật trọng án giết người, ma túy, bản thú tội...
Đôi vai ông rũ xuống, ánh mắt trống rỗng vô hồn... Đã có thời, chỉ một tiếng nói của ông là cả trung đoàn nghe theo răm rắp. Vậy mà ông lại bất lực chẳng dạy nổi thằng con trai duy nhất của mình.
T.H
Đọc tiếp ...

Ảo và thật

                                                      

Thật và ảo

     Nó háo hức lập cho mình một blog như xây một cõi mộng trong thế giới ảo, một nơi chốn bình yên để tìm về lãng quên những buồn đau suy tư, trăn trở với cuộc đời. Nhưng đêm đêm... lang thang trên thế giới ảo nó đối diện với những điều rất thật và lại nghe tim mình quặn thắt... Đau !
     Chợt nhớ, thuở nhỏ mẹ thường hay kéo nó ra khỏi những cơn ác mộng đầy nước mắt, vỗ về: "Ngủ đi con... Đó chỉ là mơ".
     Ước gì tất cả sự thật đó chỉ là ác mộng.
T.H

    
Đọc tiếp ...

Dạ cổ hoài lang



Dạ cổ hoài lang
Ruộng vướng qui hoạch giải tỏa, túng kế sinh nhai, đôi vợ chồng trẻ cầm cố căn nhà cũ nát, chạy vạy vay mượn khắp nơi để đủ tiền cho chồng đi xuất khẩu lao động. Ngày anh đi, cô nuốt nước mắt ngược vào trong và giấu luôn chồng cả nỗi lo về cái thai đang tượng hình trong bụng.
Một năm... ba năm... bặt tin chồng...
Chiều chiều, người trong làng lại nghe khúc Dạ cổ hoài lang ru con vẳng đưa từ nơi túp lều tranh cuối xóm, dù cô vẫn cố tin rằng anh đã... chết.
T.H
Đọc tiếp ...

Viết cho chị


Mới đó mà thấm thoắt đã mấy năm trôi qua kể từ ngày tôi viết bài thơ ấy tặng chị vào dịp sinh nhật - một đêm trung thu Sài Gòn thiếu ánh trăng và lất phất mưa rơi… Tôi đã rưng rưng khóc khi viết những vần thơ ray rứt từ trong sâu thẳm tâm hồn mình dành cho chị và nước mắt chị cũng đã lã chã tuôn rơi vì xúc động khi đọc bài thơ ấy… Tôi khóc vì thương và xót xa cho những gánh nặng, bao nỗi vất vả mà chị còn mãi vương mang… Còn chị ? Chị đã khóc và nghẹn ngào xúc động khi được nghe những tình cảm chân thành, tha thiết của em dành cho mình. Mà nếu như nó không mượn những lời thơ ấy để bộc lộ thì có lẽ sẽ chẳng có mấy khi chị được biết, được nghe. Bởi lẽ nó là đứa vốn rất e ngại bày tỏ tình cảm của mình... Trung thu – sinh nhật chị - mưa… và nước mắt… Bài thơ buồn và một kỷ niệm cũng buồn như mưa. Nay lại một trung thu nữa sắp đến... Chiều về, em khẽ hỏi: Chị vui và cảm thấy sung sướng chứ ? Chị cười thật tươi và nhìn tôi với ánh mắt đầy yêu thương trìu mến: Ừ, chị cảm nhận được là mình đang… sướng (quan niệm sống của chị em chúng tôi: sung sướng = hài lòng với những gì mình đang có).Tôi nheo mắt nhìn chị cười phá lên tinh nghịch và bảo: Em cũng vậy. Em chẳng giàu nhưng em cũng thấy rằng mình… sướng. Có những người rất giàu nhưng chưa chắc là được sướng như… em. Hai chị em cùng cười. Ánh mắt chị lấp lánh nét ngời hạnh phúc khi nghe câu nói vui ấy. Chị vui khi thấy tôi vui và tôi vui khi được nhìn thấy chị vui, được thấy mình như bé lại vào những lúc ở bên chị, được nghe những lời hỏi han chăm sóc thương yêu, cảm nhận được hơi ấm dịu dàng từ bàn tay luôn có thói quen vuốt tóc, rẽ ngôi, bẻ sửa lại cổ áo (cho thêm phần thẳng thớm chỉnh tề) giúp cho các em của chị. Hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều thật nhỏ, thật giản dị như thế thôi. Trung thu - sinh nhật chị năm nay sẽ không có những vần thơ vương nước mắt dành cho chị nữa. Lời khẩn cầu tha thiết năm nao dường như đã được trời cao nghe thấu. Và em luôn mong rằng từ nay “trầm luân thôi đeo bám, trên cõi đời chị tôi”. Bởi lẽ một trái tim luôn chỉ biết quên mình để gieo yêu thương - hy sinh và bao dung như chị thì hà cớ gì phải đón nhận hoài những quả đắng cay. 
 
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Sự thật




Chuyện 100 chữ:
SỰ THẬT
Họ gặp gỡ và yêu nhau, cùng nhận ra không thể sống thiếu nhau. Một ngày đẹp trời, trong giáo đường tôn nghiêm họ trao nhẫn cho nhau và cùng thề "Mãi gắn kết bên nhau...". Đó là sự thật !
Rồi một ngày, trước toà, họ cho nhau những tia nhìn giận dữ. Khăng khăng không thể sống cùng nhau, lạnh lùng phân chia tài sản, quyền và nghĩa vụ nuôi con... Đó là sự thật !
"Sản phẩm tình yêu" hoảng loạn xoe tròn đôi mắt... Nó nào yêu cầu được sinh ra trên đời này!? Đó cũng là sự thật !
T.H
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Chị

Chị
Những dấu yêu thay bao lời muốn nói...

Gởi xong e-mail cuối cùng cho toà soạn, tôi tắt máy nhìn đồng hồ. Đã 4h30’ chiều của tiết tháng ba. Vậy mà ánh nắng chói chang vẫn còn xiên ngang khung cửa sổ hắt hơi nóng vào phòng hanh oi đến lạ. Tôi thu dọn túi xách, xếp ghế đứng lên.
- Thôi, em về đây…
- Về gì sớm ? Còn nắng lắm… Chơi tí hết nắng hãy về… Chị đang nằm xem ti – vi trên chiếc giường rộng giữa phòng với cái dáng nửa nằm nửa ngồi quen thuộc, lên tiếng can ngăn. Tôi cười…thoáng tần ngần định ngồi lại nhưng rồi dứt khoát:
- Hết nắng thì lại tới giờ cao điểm kẹt xe. Đông đúc chạy xe mệt lắm… Em về nha.
- Ừ…thôi về đi. Vẫn cái giọng nhát gừng và lối nói cụt lủn, chị trả lời tôi, mắt vẫn không rời màn hình ti – vi. Tôi đeo túi lên vai nhớm chân bước.
- Ê… đợi chút…Chị nhổm dậy xoay người kéo hộc tủ ở cạnh giường, lấy ra chiếc ví da rồi mở ví rút ra một tờ 100 ngàn màu xanh lá mới tinh chìa cho tôi.
- Lì xì nè…
- Ơ… sao lại… lì xì cho em ? Tôi ngạc nhiên, bối rối.
- Lộc. Chia lộc trúng mánh đầu năm đó. Chị giúi tờ tiền vào tay tôi, miệng cười rạng rỡ.
- À…a… nhưng có được bao nhiêu đâu. Chị đã cho anh B. và bé U. mỗi người năm trăm ngàn rồi mà, lại phải mua cái màn hình xịn nữa, có còn dư gì đâu mà cho em ?
- Cứ cầm đi. Lộc đó. Tiền lộc chia cho mọi người lấy hên đó. Thôi về đi.
- Hì… em cũng có phần nữa hả ? Sướng quá…sướng quá… Cám ơn chị nha.
- Ừ, về đi. Bảo mấy đứa nhỏ mở cổng. Chị lại dán mắt vào màn hình.
Tôi ra về. Lòng lâng lâng vui sướng ngập tràn. Tờ tiền chị vừa cho đã được tôi xếp lẫn vào những tờ khác mà tôi có trong túi, nhưng tôi vẫn có cảm giác như nó đang ấm nóng dần lên, phập phồng theo những nhịp tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực. Nếu như không phải đang chạy xe? Nếu như tôi bé lại ? Nếu như tôi là kẻ không biết kiềm chế cảm xúc của mình ? Thì chắc chắn tôi đã nhảy chân sáo và hét vang lên cho cả thế giới biết: Tôi đang hạnh phúc. Niềm hạnh phúc của kẻ cảm nhận được sự quan tâm, lo lắng và yêu thương sâu thẳm từ những người mình yêu quí. Tôi lại tự thấy giận mình vì đã không bày tỏ được cùng chị bao điều muốn nói. Rằng tôi yêu chị biết bao. Ấy vậy mà lại không dám nói (!?) (Cứ giữ trong lòng và nghĩ rằng chắc là chị… cũng biết! Tệ thế đó). Cảm xúc dâng trào. Mắt tôi chợt nhòa đi…Đây không phải là lần đầu tiên chị cho tôi tiền. Tờ tiền polymer trong túi như nóng ran lên nhắc cho tôi nhớ về cái lần đầu tiên ấy. Cái đồng xu bằng nhôm nhẹ tênh mệnh giá 1 đồng tròn tròn xinh xinh thuở ấy…
Ký ức cuồn cuộn chảy về… ngày ấy cách đây đã 27 năm…
o o o
- Hai đứa xong chưa ? Lẹ lẹ lên, trễ rồi đó…
Tiếng chị vang to từ trước hiên nhà vọng vào hối thúc. Lũ chúng tôi “dạ..” rân và vội vàng xỏ vội quần áo, le te xách cặp chạy ra. Con Út nhanh nhảu chuyền chiếc cặp của nó cho tôi rồi tót lên chỏm yên tí xíu phía trước, còn tôi được yên vị với mấy chiếc cặp to đằng sau. Đi thôi…Chị nhấn bàn đạp… Chiếc xe đạp mi - ni màu xanh lá cũ kỹ rên lên k.. é..t... k.. é...t... theo mỗi vòng xoay, đoạn đường bị gập ghềnh đầy ổ gà chỉ chừng cây số nhưng như cứ dài hun hút. Chỉ một lát tôi đã nghe tiếng chị thở phì phò đến tội. Với chiếc xe bé xíu, các bộ phận đều đã cũ mòn đến rệu rã, lại phải cõng đến những ba mạng thì không mệt mới là lạ. Tôi ngồi sau mà bụng cứ lo thon thót, cứ sợ nhỡ xe đứt xích hay xì bánh thì lại trễ học mất thôi. Ấy vậy mà con Út ngồi trước cứ liến thoắng huyên thuyên hoài đủ chuyện. Ngộ. Chị chẳng la. Vẫn tranh thủ trả lời nó xen với tiếng thở dốc, mặt đã đỏ bừng vì thấm mệt. Thỉnh thoảng chiếc xe lại chao đảo mất thăng bằng xóc lên trên đá hay sa xuống ổ gà khiến cái mông đã bắt đầu ê ẩm của tôi lại càng thêm tê tái. Chị nhắc con Út:
- Ngồi yên chứ, nói thì nói…loay hoay nhúc nhích hoài sao lái.
- Hì… Em mỏi… Cái rồi sao nữa hả chị ? Con nhỏ lại tiếp tục tra vấn câu chuyện đang dang dở. Chị lại trả lời… tiếng phì phò vọng vào tai tôi ngày càng to hơn… Tôi ngồi im thin thít, làm như càng im lặng thì chiếc xe sẽ nhẹ hơn và chị hẳn đỡ mệt hơn vậy. Cuối cùng rồi cũng đến đoạn đường nhựa, những vòng xoay của 2km đường còn lại như nhanh hơn và cổng trường đã hiện ra trước mặt, tôi thở phào tụt xuống. Con Út cũng vội vàng nhảy xuống nhanh không kém, chúng tôi chia nhau cặp xách và ríu rít chào như thường lệ “Thưa chị…em đi học”, rồi xoay người toan chạy đi.
- Ê, khoan đã…
- Dạ…??? Bốn con mắt xoe tròn…
- Còn cái này nữa…
Chị mở cái túi xách đeo vai khá bụi may bằng vải jean xanh cũ, lấy ra và giúi vào tay bọn tôi mỗi đứa một… ổ bánh mì. Cầm chiếc bánh rõ to được gói sau lớp giấy báo đang tỏa mùi ngạt ngào thơm phưng phức trong tay, tôi ngạc nhiên đến sững sờ như không còn tin vào mắt mình. Chẳng để bọn tôi kịp thắc mắc, hỏi han câu gì, chị lại vội vã đạp xe vút đi. Bóng dáng thân quen nhanh chóng xa dần… hòa lẫn và mất hút vào dòng người tấp nập trên đường phố.
o o o
Một ổ bánh mì to cho bữa sáng. Vào thời buổi ngày nay thì đúng là chẳng có gì đáng để ngạc nhiên đến sửng sốt. Nhưng với chúng tôi lúc ấy thì khác, hầu như là chuyện chỉ có trong… mơ, trong trí tưởng tượng và sự ao ước mỗi khi ánh mắt lướt ngang qua những quầy hàng, tủ kính đang bày bán rất bắt mắt trên các góc phố mà thôi. Bởi lẽ, sau năm 1975, chiến tranh kết thúc nhưng đất nước rơi vào giai đoạn khó khăn kinh tế, thiếu thốn ngặt nghèo… Những năm tháng thật khó quên của thời buổi phân phối bao cấp, tem phiếu…Gạo châu, củi quế. Nhà nhà cùng cảnh cháo rau, cơm ngô độn khoai, sắn… Cơm trắng đủ ăn ngày hai bữa còn là chuyện hiếm đối với một gia đình có tới 9 đứa con (mà 6 - 7 đứa đang còn ở độ tuổi phải lo cho ăn học) như gia đình tôi, thì mong chi tới chuyện được ăn chút gì đó vào buổi sáng. Do vậy, món quà của chị quả là… trên cả tuyệt vời.
Con Út hích cái cùi chỏ nhọn hoắt của nó vào hông tôi, giọng trầm trồ, hả hê nhấn từng tiếng:
- Đã…
đời… chưa… Bánh mì… thịt… nè. Có cả chả…rau…và đủ các thứ đàng…hoàng… nữa nha.
- Ừ…Mà… tiền ở đâu chỉ có mà mua cho mình vậy ta ? Tôi băn khoăn.
- Ai mà biết ? Có thì cứ ăn đi đã. Thắc mắc làm chi. Ăn đi…chị H. mở ra ăn đi kẻo hết giòn…Con nhỏ tía lia hối thúc.
Vẫn còn sớm, bác bảo vệ chưa mở cổng trường, hai đứa bèn kéo nhau đến cạnh gốc cây kiềng kiềng cổ thụ trước cổng và bắt đầu hả hê tận hưởng cái thú ẩm thực chầm chậm đến, ngấm từ chân răng lan dần xuống tới dạ dày… Một miếng khi đói đã là điều hạnh phúc. Huống hồ gì lại nguyên cả một ổ bánh mì to tướng và là… miếng ngon nữa chứ. Ôi, thật khoái khẩu đến mê ly !!! Loáng một cái tôi đã chén bay vèo phân nửa. Bất chợt con Út như ngẫm ra điều gì, mắt sáng lên, nắm cánh tay tôi ngăn lại:
- Này…Thôi… đừng ăn nữa.
- Ơ… ???
- Ăn nhín nhín thôi… còn nửa ổ để dành tí nữa hãy ăn.
- Sao vậy ?
- Chị H. phải chờ tí nữa bọn nó tới đông rồi hãy lấy ra ăn tiếp. Nhớ chưa? Vừa đi vừa ăn từ từ thôi…Phải để cho mấy đứa trong lớp nó thấy mình cũng ăn sáng bằng bánh mì như ai chứ. Giọng con nhỏ thì thào rỉ tai tôi đầy vẻ háo hức, đắc ý.
- Ừ…thì thôi…
Tôi ậm ừ nghe theo lời nó. Lại cái bệnh sĩ diện của con nhỏ đây. Không nghe theo, làm phật ý nó thì không khéo nó sẽ nhiếc móc tôi là cái đồ “tham ăn, tục uống” và lung tung đủ thứ nữa thì khổ. Tôi bèn thôi, lấy giấy bọc nửa ổ bánh đang ăn dở lại, nhìn sang vẫn thấy nó…đang ăn tiếp. Tôi ấm ức:
- Sao bảo tau thôi mà mi cứ ăn ?
- Tại chị H. ăn nhanh đó. N. ăn chưa tới một nửa mà. Đây nè… ăn tới đây, còn đúng một nửa N. cũng sẽ để dành mà. Nó chìa ổ bánh của mình ra thanh minh, dùng ngón tay vạch ngang qua như đánh dấu và lại đưa lên miệng cắn. Rồi bỗng nhiên nó thốt lên:
- Á…
- Gì vậy ? Cắn trúng lưỡi hả ?
- Hổng phải…có cái gì cứng lắm…
Nó ngừng ăn, hai con mắt tròn xoe, trán nhíu lại đầy vẻ nghiêm trọng và từ từ lôi ra một gói giấy bé xíu màu vàng hoen mỡ từ phần nhân của ổ bánh đang ăn dở. Tôi tò mò nhìn theo:
- Sao lại có giấy ở trong đó ?
Con Út không trả lời, ngồi thụp xuống, lẹ làng tiếp tục mở gói giấy ra…Và cả hai đều choáng váng.
- Trời ơi…một…một… đồng luôn…Nhỏ Út kêu lên đầy sung sướng.
- Một đồng luôn ! Tôi cũng buột miệng reo. Con Út lại giục:
- Mau mở của chị H. ra xem đi, chắc cũng có ở trong đó đó. Mở ra tìm mau đi…
Tôi vội vàng làm theo và phát hiện một gói giấy y như thế nằm ở góc cuối của ổ bánh mì, cũng một đồng xu sáng choang be bé xinh xinh hiện ra sau lớp giấy. Cầm nó trên tay mà tôi cứ ngỡ như mình đang ở trong một giấc mơ nào đó, không thể tin được dù đó là sự thật. Chị cho bọn tôi mỗi đứa đến những một đồng. Với một đồng đó tôi có thể mua được cả 3 ổ bánh mì thịt, hay 5 cuốn vở trắng như của mấy đứa nhà giàu ở trong lớp vẫn thường xài, hoặc đến 3 cây bút máy Hồng Hà loại rẻ…Với những đứa trẻ thi thoảng mới có được một hai hào để hí hửng chạy tót đi mua dăm cây kẹo ú, mấy hột xí muội, hay một củ khoai…thì chuyện có được một đồng lúc ấy quả là quá lớn. Tim tôi đập thình thịch, lòng hân hoan vui sướng nhưng không khỏi thắc mắc:
- Tiền ở đâu mà chỉ lại cho mình nhiều thế này ? Cả mua bánh mì nữa ?
- Mệt chị H. quá đi. Hồi về nhà mà hỏi…Cất cho kỹ kẻo mất đó. Mà nhớ không được tiêu hết liền đó nghe, để dành từ từ hãy mua đó nghe. Cổng mở rồi…học sinh tới đông rồi đó. N. vô lớp N. trước đây…
Con nhỏ lại cao giọng, kẻ cả dặn dò hàng tràng rồi ù chạy đi khiến tôi không khỏi phì cười. Nó lúc nào cũng vậy nhưng để rồi xem, bao giờ nó cũng tiêu vèo hết trước tôi và biện minh với đủ bao lời giải thích, lý do.
Tôi mân mê đồng xu bằng nhôm trắng lấp lánh nhẹ tênh trên tay, bước đi như người mộng du, quên cả chuyện lôi nửa ổ bánh còn lại ra ăn nhín để “lấy le” với lũ bạn như lời con Út dặn khi nãy. Nước mắt chợt tuôn thành giòng trên đôi má… Hình ảnh chị vội vã trao quà, cuống quýt quay đi trên chiếc xe cọc cạch…Chị sợ trễ giờ đến trường hay muốn trốn chạy, che giấu đi cảm xúc của chính mình? Và tôi hiểu chị muốn dành cho các em sự ngạc nhiên và những phút giây hạnh phúc bất ngờ thật ngọt ngào và ấm áp… Như những câu chuyện thần tiên trong cổ tích, Bụt luôn hiện ra với tấm lòng nhân hậu và làm nên những điều thật kỳ diệu !
Đồng xu ấy không chỉ cho chúng tôi niềm hạnh phúc bất ngờ của trẻ thơ ngày ấy, mà đã in sâu vào tâm khảm và có lẽ sẽ còn mãi theo tôi đi đến suốt cuộc đời.
Nó đã cho tôi niềm tin vào một tình yêu sâu xa và tấm lòng nhân hậu của NGƯỜI CHỊ. Là động lực, điểm tựa cho chúng tôi sức sống và nghị lực để vươn lên giữa cuộc đời muôn vàn khó khăn, cay nghiệt…
Chỉ một điều duy nhất khiến tôi băn khoăn, khó hiểu mãi là trong thời buổi khó khăn, thiếu thốn cùng cực ấy, thì một con bé mới 16 tuổi làm thế nào để có thể tạo ra được câu chuyện thần tiên ấy cho các em? Cho đến bây giờ đó vẫn còn là điều bí mật. Một câu hỏi chưa có lời giải đáp. Nhưng có lẽ vì món nợ này mà chị vẫn còn trả mãi chưa thôi !!?
T.H
(Tháng 3/2007)
 

Đọc tiếp ...

Đêm hội ngộ với ngày xưa


Đêm hội ngộ với ngày xưa...
Đêm cuối tuần. Góc quán cà phê xinh, tiếng nhạc dìu dặt khẽ. Một nhóm người quây quần bên nhau, từng ánh mắt môi cười chan hoà niềm thân ái. Cảm giác thân quen có, lạ lẫm có, già có, trẻ có... vậy mà dường như chẳng còn điều gì ngăn cách nữa qua những câu chuyện ríu rít, những tràng cười như pháo ran. Có ai ngờ rằng, chỉ trước đó chừng vài phút thôi, có thể họ đã từng tình cờ gặp nhau trên những con đường, góc phố đông vui nào đấy và đi lướt qua nhau với gương mặt không quen, một ánh nhìn xa lạ, chưa hề biết đến sự tồn tại của nhau trên đời. Vậy mà kỳ diệu thay, tại thời điểm này sợi dây thân ái đã nối liền nhịp cầu giữa những trái tim đang tìm về bên thầy, bên bạn. Đêm hội ngộ của những tình cảm ấm áp được kết chuỗi và thăng hoa từ những ngày xưa dưới mái trường chung yêu dấu.
Có thể trước đây nhiều người trong số đó chưa hề quen biết nhau vì khác khoá, khác lớp, khác thầy, khác bạn, nhưng lại nhanh chóng trở nên gần gũi như đã quen nhau tự bao giờ. Kẻ râm ran thăm hỏi, người loay hoay chuyền nhau mảnh giấy ghi chép địa chỉ, người tranh thủ chụp ảnh, người tủm tỉm quan sát mỉm cười... Thú vị thật khi những mái đầu đã chớm hai màu tóc lại lí lắc hồi sinh những giây phút vô tư trêu đùa, hàn huyên chọc phá nghịch ngợm cùng thầy, cùng bạn như thuở nào. Viên chocolate đắng mà Thanh Hương cất công mang về từ Mỹ để khao bạn bè bỗng ngọt và thơm hơn bao giờ hết.
Tuyệt vời quá phải không các bạn, khi sau những bôn ba bận rộn với công việc, gia đình, với những mối quan hệ xã giao xơ cứng của đời thường, ta lại có được những giây phút thư giãn thật dễ thương và êm ái nhất.
Cám ơn người, cám ơn đời đã cho tôi giây phút ấy.

T.H
Đọc tiếp ...

Biết làm sao can !!?




Chiều nay nhận được tin nhắn từ địa chỉ yahoo messenger của một người bạn có vai vế ở tờ N.B với nội dung (xin mạn phép được trích nguyên văn):
......(6/3/2009 5:59:23 PM): Tuyệt đối không ăn cam, quýt, lê, nho... các loại hoa quả từ Trung Quốc, bên đó lên ti vi lệnh cấm dân ăn, vì có chất gây phá hủy nội tạng. TQ lập tức đẩy hàng sang VN bán. Tin chính xác từ một số người bạn đang du học ở Trung Quốc báo về, mọi người tuyệt đối cảnh giác với hoa quả trung quốc. Thực tế thì khách du lịch Trung Quốc sang Việt Nam cũng không dám ăn hoa quả của chính TQ sản xuất. (Hãy loan tin vì cộng đồng. Thực ra, đã cảnh báo lâu rồi về chất độc hại trong thực phẩm từ TQ, nhưng dân an nam cứ chuộng rẻ rẻ là xơi liền, vì nó không gây chết lăn).
Tin nhắn không lạ vì thực tế đã nghe và biết về thông tin này từ rất lâu, nhưng đọc lại sao vẫn cứ thấy... mệt (!)
Thông tin có chính xác không? Hay chỉ là loại tin dạng spam "đồn nhảm", kích động tẩy chay hàng Tàu "gây chia rẽ tình hữu nghị", "phá rối an ninh giao thương kinh tế"... của cái "thế lực thù địch" vô hình nào đó, mà báo đài lâu nay luôn ra rả mang ra dọa dẫm, kêu gọi toàn dân phải cảnh giác ???
Riêng bản thân thì đã có kết quả thí nghiệm từ việc để quên một quả táo TQ trong tủ lạnh hơi bị lâu nên không dám ăn nữa (dù trái trông vẫn tươi ngon như lúc mới mua), vậy là quyết định để luôn xem thử đến lúc nào nó mới bị hư thối. Sau hơn 3 tháng trời không đụng đến, khi lôi ra quan sát thì thấy da quả táo chỉ hơi se lại, không hề thay đổi màu sắc, búng tay vào quả còn nghe kêu coong coong (biểu hiện độ giòn và mọng nước của quả). Chỉ khi gọt vỏ cắt ra thì mới thấy thịt táo hơi bị thâm đen lỗ kim châm ở một vài nơi. Eo ơi... hay thật nhỉ, trong khi cũng thời gian đó một quả chanh VN đã bị khô queo, đen xì, cứng như  viên bi dù có lớp vỏ dày hơn ở bên ngoài !!? Tôi chẳng biết người ta đã xử lý quả táo ấy như thế nào, bằng chất gì, có hại hay không (cái này xin dành cho các chuyên gia KH phân tích), nhưng chắn chắn một điều là ăn các loại thực phẩm dạng "trường sinh" này vào thì tội nghiệp cho cái bao tử của chúng ta quá xá. Đáng sợ thật !!!
Thật ra thì trái cây của TQ có chất lượng chẳng hơn gì trái cây VN, chỉ có màu sắc có phần bắt mắt hơn nhưng giá thì lại rẻ hơn rất nhiều, thích hợp với túi tiền của nhiều người trong xã hội, giới bình dân... Vậy là nó được tiêu thụ ào ạt và ngày càng du nhập tràn lan khắp nơi tại VN, thậm chí hiện diện và cạnh tranh ngay cả ở những chợ quê của miệt vườn trái cây Nam bộ. Thế đấy.
Ăn vào không chết lăn quay ngay nên mấy ai biết, mấy ai chịu tin ? (Chưa kể nhiều người không hề được biết thông tin ấy và cũng chưa bao giờ được nghe thông tin cảnh báo chính thức nào từ các cơ quan quản lý XNK, ngành y tế...). Vậy là dân ta cứ vô tư mà xơi. Không biết rằng các hóa chất độc hại tích tụ lâu dần trong cơ thể cho đến khi gan, thận, bao tử... kiệt sức thì những căn bệnh y học bó tay bắt đầu tác oai tác quái. Đó cũng là một trong những nguyên nhân có thể lý giải cho câu hỏi: Tại sao ngày nay bệnh nhân ở các trung tâm ung bướu ngày càng nhiều đến mức quá tải như thế ?
Trái cây TQ không hề hấp dẫn đối với lớp người giàu thừa tiền trong xã hội, vậy những ai sẽ là nạn nhân của nó ? Ai sẽ người cảnh báo, ngăn chặn các cái chết dần mòn đã và đang tiếp tục ồ ạt xâm nhập vào VN hiện nay ? Hay người nghèo là những kẻ đáng chết nên cứ để "sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi" ?!!




Đọc tiếp ...

Thiên đường nơi đâu



Lướt qua những trang báo trong và ngoài nước... Buồn cho thế thái nhân tình. Chẳng hiểu rồi tương lai đất nước và đời sống của người dân sẽ đi về đâu nữa !!?
Người ta tôn vinh một thiên đường trong mơ để mê hoặc đến con số đơn vị hàng tỷ người trên thế giới lao theo, để rồi thời gian và thực tế đã chứng minh tất cả chỉ là điều huyễn hoặc, không tưởng. Cái giá để trả cho bài học đó cũng thật kinh khiếp.
Tôi cũng đã từng bị cuốn hút, ngây thơ đến cả tin và mơ về cái thiên đường ấy sẽ trở thành hiện thực trên đất nước tôi...
Tôi đã từng được học rất nhiều về "quốc hữu hóa, sở hữu toàn dân" để "xóa bỏ giai cấp", "xóa bỏ chế độ người bóc lột người", "ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành", "người nghèo chữa bệnh không mất tiền", "tự do, bình đẳng", "công bình, bác ái" v.v... và v.v... Quả là bức tranh đẹp như thơ: "Người yêu người sống để yêu nhau" (Tố Hữu).
Có biết bao nhiêu con người vì lý tưởng đó đã ra đi không về ? Có bao nhiêu gia đình chịu cảnh phân ly lưu lạc, đớn đau mất mát trong cuộc chiến tranh "nồi da xáo thịt" để hướng đến cái thiên đường ấy? Anh em, bà con ruột thịt bắn giết lẫn nhau cũng chỉ vì không cùng tôn thờ chung một lý tưởng. Có bao nhiêu con người còn sống đang ngậm ngùi gặm nhấm quả đắng mà mình đã hy sinh tất cả tuổi thanh xuân để góp công gieo trồng và nhận lãnh nó hôm nay ? Nhiều và nhiều lắm...
Dù đúng hay sai thì chiến tranh cũng đã đi qua. Đã bao năm rồi. Quãng thời gian đủ để cả hai thế hệ kịp sinh ra và trưởng thành. Nhưng sao cái ảo ảnh thiên đường đó vẫn chưa một ngày hiện hữu trên đất nước tôi ?
Nhìn vào thực tiễn... Lướt qua các mặt báo trong nước thôi.
"An ninh - Ổn định" ư ? Có ngày nào thiếu những mẫu tin về giết người, cướp của, hiếp dâm, đâm chém lẫn nhau, tai nạn giao thông, dịch bệnh, vi phạm vệ sinh thực phẩm, hiểm họa ô nhiễm môi trường, kiện cáo khiếu nại....
"Công bằng bác ái, không còn giai cấp, không còn bóc lột" ư ? Công nhân đình công tập thể đòi tăng lương, thất nghiệp tràn lan đó đây... Dân oan lê la khiếu kiện, biểu tình khắp nơi... Tệ nạn tham nhũng không ngừng diễn biến, đến những đồng tiền cứu trợ bão lụt, hỗ trợ người nghèo cũng bị xà xẻo đến thảm thương.
"Của dân, vì dân" ư ?
"Sở hữu toàn dân" nên dẫu có "sổ hồng, sổ đỏ" trong tay thì bất kỳ ai cũng có thể mất nhà, mất đất sau một bút phê "qui hoạch" nào đó để nhận được khoản tiền đền bù chiếu lệ so với giá thị trường, không đồng tình vẫn bị cưỡng chế.
"Sở hữu toàn dân" nên tình trạng bệnh viện, trường học quá tải, xuống cấp tồi tệ tràn lan... Và kế đến nay lại đảo ngược tính đến "cổ phần hóa" cả cho ngành y tế, giáo dục. Sau cụm từ mỹ miều đó thì như có phép màu chẳng mấy chốc những cơ sở vật chất ấy (đa phần tọa lạc tại các địa điểm đắc địa) sẽ trở thành tài sản riêng của một nhóm người và tất nhiên là dùng để kinh doanh, chẳng còn cửa cho dân nghèo.
Những tập toàn đặc quyền đặc lợi điện, nước, xăng dầu... tha hồ tự tung tự tác ép dân phải mua những sản phẩm tồi, thiếu trước hụt sau với giá cắt cổ. Lạm phát ngày càng không ngừng gia tăng...
"Giàu mạnh" ư ? Có chăng sự giàu có của một giai cấp đặc quyền đặc lợi thiểu số nào đó mà thôi. Công nhân viên chức, giáo viên, nhân viên y tế thoi thóp sống với đồng lương cơ bản thảm hại, giới tiểu thương kinh doanh bạc đầu với hàng trăm thứ thuế, nông dân cơ cực nợ nần vì thất mùa, thiên tai dịch bệnh (được mùa thì bị ép giá, hay sản phẩm làm ra cũng không tiêu thụ được phải đổ bỏ...). Sự xuất hiện của những mảnh đời bất hạnh, trẻ em lang lang ăn xin, bán vé số ngày một nhiều hơn... Thế nhưng người ta lại không ngừng nghĩ ra nhiều cách hơn nữa để tận thu các loại phí, thuế mới bổ xuống đầu người dân...
Chỉ điểm qua một số nét đã thấy lý thuyết hoàn toàn xa vời với thực tế.
Ôi thương thay đất nước tôi. Thiên đường nơi đâu ?
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Biển - nỗi nhớ và... tôi.




Hoàng hôn buông những tia nắng tím hồng mong manh rơi trên mặt biển. Những chú dã tràng hối hả lăn những viên cát li ti đã được se tròn vây quanh mặt tổ, như cố dốc hết sức lực để hoàn tất công việc gia cố cái pháo đài nhỏ bé xinh xinh của mình trước khi vạn vật chìm vào trong bóng tối… Hắn xoải chân bên bờ cát ngắm nhìn những sinh vật nhỏ bé đáng yêu ấy và bật cười… Hoài công thôi dã tràng ơi, có lẽ nếu thông minh hơn thì chúng mày sẽ chẳng bao giờ vắt kiệt sức mình ngày qua ngày cố công xây không biết bao nhiêu cái lâu đài trên cát ấy, để rồi khi mặt trời và thủy triều lên chỉ cần một con sóng nhẹ là tất cả lại tan thành mây khói…Lại xây và…vỡ…như một vòng xoay đánh đố thách thức sự kiên nhẫn của nhau theo thời gian… Vô lý thật!
Nhưng có vô ích không?
Không. Nếu biết nói dã tràng sẽ bảo rằng không đấy. Bởi nếu không bận rộn tất bật với những công việc ngỡ như vô ích kia thì dã tràng sẽ làm gì nhỉ? Chúng sẽ buồn héo hắt đến chết mất thôi. Ít ra thì chúng nó cũng có được những khoảnh khắc vui sướng và tự hào khi ngắm nhìn cái công trình nhỏ nhoi xinh đẹp của mình đang hiện hữu và đối đầu với biển cả bao la. Và khi màn đêm bao phủ không gian thì những pháo đài kia là nơi trú ẩn thiêng liêng để chúng ru giấc cô đơn giữa muôn ngàn tiếng sóng... Dẫu chỉ là bình yên một thoáng mỗi khi đêm về…khi trăng lên…Thế đó…
"Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẩn thờ biển vẫn thấy mình dài rộng thế xa cánh buồm một chút đã cô đơn..."
Biển bao la thế biển vẫn cô đơn đâu khác gì kiếp dã tràng nhỏ bé ?
"Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn ? Anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím ? Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay anh chẳng đến dù sóng đã làm em nghiêng ngã vì anh…"
Chênh vênh nỗi đau…niềm cô đơn vây kín... biển mênh mông còn bạc đầu thương nhớ với muôn trùng con sóng vỗ…thì có sá gì đâu những lâu đài tí hon trên cát và... hắn. Phải thế không dã tràng ơi ?
Đọc tiếp ...